Archive for the ‘Tùy bút’ Category

Anh ơi nhớ về Hà Tĩnh

Posted: May 30, 2016 in Tùy bút
Tags:

Thái Huy Long

ca_chet_vung_ang_6

Răng mấy bữa ni khổ rối bời
Mộng nhìn anh thấp thoáng ngoài khơi
Sóng xoa dịu vỗ về muôn bận
Biển bệnh nằm đau quặn một lời 
Hà Tĩnh nỏ câu hò Ví dặm
Miền Trung biệt hải sản tàn hơi!
Biết chừng mô thấy màu xanh lại
Thuyền bến sớm hôm sánh trọn đời

Thái Huy Long

Lưu Trọng Tưởng
Viết cho em tôi, Lưu-thị-Lệ,
người mang cái tên rất định mệnh, đã cùng
chồng con mất tích trên biển cả năm 1979.

thuyen_nhan_4

Ngàn năm sau tôi trở lại.
Lang thang trên Biển Ðông.
Ghé vào bờ hải đảo.
Nghe gió thì thầm,
Nghe rừng lao xao.
Biển trầm ngâm phẳng lặng.
Sóng vỗ ru dịu dàng.
Nước nghẹn ngào xa vắng.
Những con dã tràng,
Vẫn còn rộn ràng xe cát.

(more…)

Hồ Văn Hiền Một trường hợp Dr Zhivago của Việt Nam Gần đây, Chị Ý Linh, người dẫn đầu cho chương trình [“host”] Văn Hoá Việt của Đài Phát thanh Radio Saigon­Houston có ý phỏng vấn tôi về đề tài “Chúng ta có “tự hào” chúng ta là người… gốc Việt hay không?” (more…)

Inline image 1

Thuy Trang Nguyen’s photo.

ĐỊNH NGUYÊN

Đối với các dân tộc khác trên thế giới, ngày 30 tháng 4 ấy cũng chỉ là một ngày bình thường như mọi ngày, hỏi như thế, họ sẽ ngớ người không biết trả lời sao cho phải.  Nhưng đối với người Việt Nam, ngày đó là ngày đã xẩy ra một biến cố lịch sử quan trọng khó ai quên được.  Nhưng, nếu hỏi ngày 30 tháng tư là ngày gì, người Việt Nam sẽ không có câu trả lời như nhau.  Đó là vấn đề mà người viết muốn lạm bàn cùng quý độc giả.

(more…)

Chào Nguyên Xuân

Posted: February 24, 2015 in Tùy bút

Xin mượn lời Chào Nguyên Xuân của Bùi Giáng gửi đến Quý thân hữu và các bạn thay cho lời chúc mừng đầu năm Ất Mùi…

Bùi Giáng

1926-1998

 

Chào Nguyên Xuân

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng

Xin chào nhau giữa lúc này
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
Có trời mây xuống lân la
Bên bờ nước có bóng ta bên người

Xin chào nhau giữa bàn tay
Có năm ngón nhỏ phơi bày ngón con
Thưa rằng: những ngón thon thon
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau

Xin chào nhau giữa làn môi
Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam
Thưa rằng bạc mệnh xin kham
Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây

Xin chào nhau giữa bụi đầy
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu

Hỏi rằng: người ở quê đâu
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà
Hỏi rằng: từ bước chân ra
Vì sao thấy gió dàn xa dặm dài
Thưa rằng: nói nữa là sai
Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào
Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
Thưa rằng: ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân

Mưa Nguồn, 1962

 

Chào Nguyên Xuân, thơ Bùi Giáng, trong tập THƠ TÌNH NAM 1975 do gio-o.com tuyển chọn và giới thiệu.

Đã được nhà thơ Ngu Yên phổ nhạc tháng 3-2010

 

http://www.gio-o.com/ThoTinhNam1975.html

 

Tưởng Năng Tiến

tre_tho_galang

Nghĩa Trang Galang là chứng tích của một giai đoạn lịch sử không thể xoá bỏ về một hành trình đi tìm tự do bằng mọi giá của cả triệu người Việt. (Trùng Dương)

Tôi đến Thái Lan tả tơi, ủ dột, eo xèo và bèo nhèo như một cái mền sakymen thấm nước. Vì không có thân nhân ở Hoa Kỳ, từ đây, tôi được đưa sang một trại tị nạn chuyển tiếp để chờ một hội thiện nguyện bảo trợ cho vào Mỹ.

Thế là tôi bắt đầu cuộc đời ly hương của mình bằng những ngày mưa đầu mùa ở Galang, một hòn đảo nhỏ bé, thuộc Nam Dương.

Những chiều mưa đầu mùa bao giờ cũng buồn. Những chiều mưa đầu mùa nơi đất lạ thì buồn muốn chết! Tôi cứ ngồi bó gối, nhìn những giọt nước trong veo (nương nương) chạy theo mái láng mà nhớ nhà muốn khóc.

Có hôm tạnh ráo, đi lang thang quanh đảo mãi cho đến lúc gần xẫm tối, tôi lạc vào một khu đất trống. Thoáng nghe tiếng muỗi vo ve, tôi nhìn xuống chân và hốt hoảng nhận ra là mình đang dẵm chân trên những nấm mồ của những người đã qua đời tại trại.

Giữa buổi chiều tà vắng lặng, trên một hải đảo hoang vu, cách quê nhà cả một đại dương xanh thẫm, đứng trên những nấm đất “xè xè” – mọc đầy cỏ dại, vương vãi mấy chân nhang đã bạc phếch mầu – tôi bỗng cảm được hết sự lạnh lẽo, thê lương, và ảm đạm của cái cảnh “vùi thây nơi đất khách quê người.” Cùng lúc, tôi cũng hiểu ngay tại sao trên những ban thờ nho nhỏ – ở quê nhà – thường luôn có khói hương ấm áp, và ngọn đèn dầu hột vịt (tù mù) cho đỡ phần quạnh quẽ.

(more…)

Dê trong thơ Việt

Posted: January 14, 2015 in Tùy bút
Tags: ,

Hình ảnh tết 2015, xuân Ất Mùi con dê đẹp

Trong thập nhị chi mười hai con giáp thì dê đứng hàng thứ 8 trước con khỉ và sau con ngựa. Từ thời xa xưa đến nay, trong mắt con người, con dê là một trong số những con vật quí. Các vua chúa trước đây thường chọn dê là một trong số những lễ vật quí báu khi các vương hầu đến diện kiến hoặc triều cống các hoàng đế.

Ngược lại, khi vua quan ban thưởng cho các thuộc hạ, cùng với lụa là gấm vóc là những con vật: dê, cừu, ngựa… Dê còn được nuôi trong nội cung của vua để kéo xe cho vua đi lại trong nội cung.

Sách đông y xưa cũng có nói đến con dê. Theo đó thịt dê và sữa dê có rất nhiều chất bổ dưỡng. Đặc biệt chân dê và tinh hoàn dê có chế biến thành món ăn hoặc ngâm rượu có tác dụng rất mạnh trong việc bồi dưỡng sức khoẻ, làm cho cơ thể cường tráng. Ngày nay những món ăn món uống từ thịt dê cũng đang được nhiều người ưa thích và được coi là những món đặc sản đáng quý.

(more…)

https://m.flickr.com/#/photos/113666407@N03/sets/72157647918105243/

Nguyễn-Xuân Nghĩa –  Sống Magazine Ngày 150107
“Vùng Oanh Kích Tự Do”

Cầm tờ lịch như nghịch ngợm với quyền lực…


* Cách tính lịch Gregorian – Hình trên báo Sống *

Khi bóc lịch, chúng ta tưởng là đếm thời gian mà chẳng hiểu gì cả…

Năm 1582, Đức Giáo hoàng Gregory XIII cho ban hành tấm lịch mới để thay Lịch Julian của Hoàng đế Julius Ceasar đã có từ thời Đế quốc La Mã, 1627 năm về trước (năm 45 trước Công nguyên). Từ đó, tấm lịch thịnh hành nhất thế giới hiện nay mới có tên là Lịch Gregorian, mà ta vẫn gọi là Dương lịch. Trong khi lịch Julian lại có ảnh hưởng rất lớn của vầng nguyệt nên cũng có thể gọi là Âm lịch. Mà vẫn khác lịch Ta.
Về thời khoảng thì lịch mới khác lịch cũ ở một khoảnh khắc trung bình chỉ là 0.002% của một năm: một năm thông thường từ 365 ngày và sáu tiếng thì chỉ còn 365 ngày, năm tiếng, 49 phút và 12 giây – vỏn vẹn có 10 phút 48 giây. Khác có vậy thôi mà sao cũng đổi để phiền lòng thần dân bá tánh?

(more…)

Mình kém chị Kim tám tuổi, ở cùng xóm với chị. Hai tuổi chị cõng đi bắt chuồn chuồn, đi hái lá me quanh những hàng rào lối xóm. Bốn tuổi chị dắt ra bờ sông, chạy lon ton dọc bờ sông đuổi bắt những con còng gió bé xíu. Thỉnh thoảng chị bế xốc lên trợn mắt nhìn mình, nói cu Lập yêu chị không, mình nói yêu. Chị cười, hôn mình chùn chụt mấy cái liền.

Chị Kim hay hát lại hát hay, hội diễn văn nghệ của huyện năm nào cũng có mặt chị. Đêm nào có hội diễn chị đều dắt mình đi theo, cho ngồi ở cánh gà. Chị múa và hát, thỉnh thoảng còn đóng kịch, lấy nhọ nồi vẽ râu vẽ ria trông rất tức cười. Mỗi lần xong tiết mục chị lại chạy vào cánh gà bẹo má mình, nói răng không vỗ tay hoan hô chị hả hả?

(more…)

Giáng-Sinh ở núi

Posted: December 13, 2014 in Tùy bút

Tháng chạp giáng-sinh về trên núi
Chúa buồn cũng chỉ tại vắng em
giáo-đường lẻ bóng giăng mưa bụi
anh xót xa và nhớ em nhiều .

Từ độ em đi đã bao mùa
giáng-sinh vàng lạnh bước chân xưa
mưa,mưa bay hoài bay mãi
anh thầm thì hỏi em về chưa ?

Hình như bên núi mây đang ngủ
lưng đèo thánh thót tiếng chuông ngân
chạnh lòng anh nhớ mùa chay cũ
cầu Chúa ba ngôi của đôi mình .

Tháng chạp giáng-sinh về trên núi
từ em hoe đỏ mắt chia tay
quạnh quẽ giáo đường đêm đứng đợi
bóng một người đi sương gió bay .

Huy Uyên

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

Lênh đênh muôn dặm
nước non
Dạt vào ao cạn
Vẫn còn lênh đênh

“Bèo” – Phùng Cung

Năm 2007 nhiếp ảnh gia Nghi Thanh đi qua một chuyến phà (ở Neak Loeung, tên Việt: Hố Lương) và ống kính chuyên nghiệp của ông đã ghi lại hình ảnh của một thiếu nữ bán soài vô cùng sống động và sắc nét, cùng với đôi lời chú giải – bằng Anh Ngữ – về địa phương này:

Ảnh: Nghi Thanh

“This is Neak Luong or Phumĭ Prêk Khsay, a little town belongs to Prey Veng (‘long forest’ in Khmer), one of the poorest provinces in Cambodia, prone to both floods and droughts. The province, situated near the Vietnamese border, was one of the most heavily bombed during the Vietnam War.”

(more…)

Happy Thanksgiving 2014

Posted: November 28, 2014 in Tùy bút

Ánh sáng Điếu Cày

Posted: October 30, 2014 in Tùy bút
Tags:

Trần Trung Đạo (Danlambao) – Khi trục xuất anh Điếu Cày ra khỏi Việt Nam, lãnh đạo CS nghĩ họ trục xuất anh sang Mỹ. Với lãnh đạo CS đó là một chọn lựa khôn ngoan. Bởi vì, theo họ, tên anh gắn liền với các phong trào chống chủ nghĩa Đại Hán Bá Quyền Trung Cộng; phong trào do anh lãnh đạo chẳng những không bị dập tắt dần theo năm tháng tù đày của riêng anh nhưng đã mỗi ngày một phát triển rộng; để anh ở lại là một mối lo canh cánh bên lòng.
Thật ra, đảng nghĩ vậy là lầm.

(more…)

Thơ gửi tặng em

Posted: October 30, 2014 in Tùy bút
Tags:

image

Anh làm thơ gửi tặng em,
Cứ như đất lặng trời êm … bão về
Sấm rền biển sóng đam mê,
Từ bên anh bão tràn về bên em

Sài gòn nỗi nhớ dịu êm,
Đã thành nỗi nhớ ngọt mềm lòng anh
Tình yêu món lạ trời hành,
Khiến người bạc tóc thành anh dại khờ

(more…)

Bây giờ em ở đâu

Posted: October 29, 2014 in Hồi ức, Tùy bút
Tags:

Nguyễn Minh Thanh

Bây giờ em ở đâu

Binh lửa vừa tàn em vượt biên
Mênh mông biển lớn một con thuyền
Nhỏ như thuyền giấy chơi hồi nhỏ
Giọt nước tràn lên đủ ngửa nghiêng..!!

(more…)

Như Đã Dấu Yêu – Ngọc Lan

Posted: October 28, 2014 in Tùy bút
Tags:

media

Người

blogger nổi tiếng nhất Việt Nam, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, được Hoa Kỳ can thiệp và trên đường bay sang Mỹ trong tối hôm 21 tháng 10 năm 2014. Được biết ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải được giải từ nhà giam ra thẳng phi trường Nội Bài vào lúc 8 giờ tối để sau đó lên máy bay mà gia đình ông không hề được phía Việt Nam thông báo. Ngay sau khi nhận được tin này Mặc Lâm phỏng vấn bà Dương Thị Tân người vợ cũ của ông về sự ra đi bất ngờ này:

(more…)

Mùa Thu Vàng

Posted: September 22, 2014 in Tùy bút
Tags:

Mùa thu vàng
Mây lang thang
Tim khe khẻ
Bỗng ngân vang
Rộn ràng.

Mùa thu vàng
Say tiếng đàn
Tôi mê đắm
Đóa hoàng lan
Nhà nàng.

Mùa thu vàng
Chợt ngỡ ngàng
Ly rượu đắng
Xa địa đàng
Mênh mang.

Mùa thu vàng
Sáo nhớ đàn
Bỏ sông vắng
Bay về ngàn
Vội vàng.

Dòng nước cuốn
Em qua cầu
Mưa ướt tóc
Cuộc tình sầu
Chìm sâu.

(Cuối thu 2013)

Nguyễn An Bình

Một ngàn năm nữa | Phiến sầu

Posted: September 11, 2014 in Tùy bút

Âu Thị Phục An

thieu_nu_cho_mong_2

Một ngàn năm nữa

cũng vậy thôi, một ngàn năm nữa
ta về gọi bóng nhớ hoàng hôn
vườn cũ lung linh màu lá cỏ
dẫu gì cũng có lúc nhớ thương

có sao đâu, thời gian trở lạnh
không tình chung ai đắp dùm chăn
bâng khuâng ly rượu buồn sóng sánh
giọt chảy vào tim, giọt lạnh lùng

trăng non cóng lạnh mùa thu cũ
rùng mình đưa đón giấc chiêm bao
một ngàn năm nữa còn hơi thở
còn hờn chăn gối đã chia nhau

người đâu, hoa cỏ chiều nay úa
một mảnh tình sầu mỏi cánh bay
chuốc nhau da thịt mùi ân ái
một ngàn năm nữa, vẫn còn say…

30.10.2013