Giọt lệ ngàn năm sau – Lưu Trọng Tưởng

Posted: September 7, 2015 in Tùy bút
Tags:

Lưu Trọng Tưởng
Viết cho em tôi, Lưu-thị-Lệ,
người mang cái tên rất định mệnh, đã cùng
chồng con mất tích trên biển cả năm 1979.

thuyen_nhan_4

Ngàn năm sau tôi trở lại.
Lang thang trên Biển Ðông.
Ghé vào bờ hải đảo.
Nghe gió thì thầm,
Nghe rừng lao xao.
Biển trầm ngâm phẳng lặng.
Sóng vỗ ru dịu dàng.
Nước nghẹn ngào xa vắng.
Những con dã tràng,
Vẫn còn rộn ràng xe cát.



Tìm kiếm gì chăng?
Những đau thương thuở trước,
Của đoàn người
Vượt biển ở thế kỷ hai mươi.
Có những tấm thẻ bài,
Ðóng cứng giữa san hô.
Có những mảnh căn cước,
Hà hào ôm bám chặt.
Có những chiếc vòng vàng,
Mồ hôi còn mặn chát.

Có những mái tóc huyền,
Quấn quýt bám hàng rong.
Có những bình sữa trẻ con,
Bây giờ trở thành cổ vật.
Có từng đoàn xương người,
Vẫn còn nôn nao dồn dập,
Theo nước ngầm
Chao động mãi không thôi.

Phải chăng đây là hải trình,
Tử lộ của thuyền nhân?
Nơi nỗi hận chưa tan thành bọt biển!
Phải chăng đây là con đường tuyệt mệnh,
Của những người lỡ hẹn với Tự do?

Cũng nơi này
Tôi nghe đây đó,
Du khách tìm những hạt ngọc trai.
Những hạt ngọc
Mà hàng triệu năm xưa chưa từng có.
Chỉ bây giờ mới xuất hiện ở nơi đây.

Những hạt Ngọc trai hình giọt Lệ.
Màu vàng rực rỡ.
Có ba đường gân máu nổi nghênh ngang.

24-9-1998

Lưu Trọng Tưởng
(Quê cũ, Người xưa
NỬA ĐỜI THAO THỨC)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s