Archive for July, 2014

Ngô Nhân Dụng

solidarity_2

Một bức thư ngỏ mới công bố của 61 đảng viên Cộng Sản Việt Nam kêu gọi đảng thay đổi, phải “đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ;” và phải tách khỏi đường lối lệ thuộc Trung Cộng. Lá thư này rất đáng hoan nghênh, mặc dù rất nhiều đảng viên cộng sản cất lên lời kêu gọi như vậy từ mấy năm nay rồi; nhiều người còn công khai tuyên bố từ bỏ đảng Cộng Sản.

Lá thư ngỏ này đáng chú ý vì trong 61 người ký tên có nhiều vị lần đầu bày tỏ ý kiến về hai vấn đề chính trị quan trọng nhất: nội trị và ngoại giao. Ðối với thể chế chính trị trong nước, những người ký tên yêu câu xóa bỏ chế độ cộng sản; mặc dù trong thư không nói thẳng ra những chữ đó. Họ công nhận đảng Cộng Sản Việt Nam đã phạm tội “dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm… theo mô hình xô-viết.” Sau đó, dù thay đổi kinh tế nhưng “vẫn giữ nguyên thể chế độc đảng toàn trị kìm hãm tự do, dân chủ và chia rẽ dân tộc.” Do đó, họ yêu cầu giới lãnh đạo đảng phải “thay đổi cương lĩnh, từ bỏ đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội,… chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ… xây dựng hệ thống nhà nước pháp quyền thật sự dân chủ.”

(more…)

“A deep dive into this question will not only shed light on China’s resolve, but also explore valuable lessons for how to cope with Beijing’s aggressiveness.”
Alexander Vuving
July 27, 2014

For seventy-five days starting from May 2, China unilaterally deployed its US$1 billion oil rig HYSY-981 to drill in waters lying within Vietnam’s exclusive economic zone (EEZ). The platform was originally scheduled to stay until August 15, but on July 15, China announced that the rig had completed its work and would be relocated to Hainan Island. The removal of the drilling rig is as unilateral and unexpected as its deployment. When the platform was parked in the contested area, it sparked the worst crisis since 1988 in Sino-Vietnamese relations.

(more…)

Hà Nội 36 Phố Phường

https://i0.wp.com/tiennghicuocsong.vn/Images/doanhnghiep/nhahang-cafe/Cafe%203D%20FOX%20CINEMA/hnoi30.jpgTranh Dương Việt Nam

Hà nội ba mươi sáu phố phường,
Lòng chàng có để một tơ vương .
Chàng qua chiều ấy qua chiều khác,
Góp lại đường đi, vạn dặm đường .

Nhà ấy hình như có mặt trời,
Có rừng có suối có hoa tươi;
Bao nhiêu chim lạ, bao nhiêu bướm ?
Không! Có gì đâu, có một người .

Chân bước khoan khoan, lòng hỏi lòng:
– Có nên qua đấy nữa hay không ?
Không nên qua đấy, nên qua đấy ,
Không: Nhớ làm sao! Qua mất công .

Có một chiều kia anh chàng si
Đến đầu phố ấy bỗng ngừng đi:
– Hai bên hàng phố hình như họ …
Đi mãi đi hoài có ích chi ?

Đem bao hy vọng lúc ra đi,
Chuốc lấy buồn thương lúc trở về .
Lòng mỗi lần đi lần bão táp,
Mỗi lần là một cuộc phân ly .

Chàng đau đớn lắm, môi cắn môi;
Răng cắn vào răng, lời nghẹn lời:
– Hờ hững làm sao! Mê đắm quá!
Trời ơi! Cứu vớt lấy hồn tôi!

Chao ơi! Yêu có ông Trời cứu!
Yêu có ông Trời khóa được chân!
Chàng lại đi về qua phố ấy,
Mấy mươi lần nữa và vân vân …

Chàng đi mãi, đi đi mãi,
Đến một chiều kia, đến một chiều
Phố ấy đỏ bừng lên: Xác Pháo,
Yêu là như thế ? Thế là yêu ?

Hà Nội ba mươi sáu phố phường,
Lòng chàng đã dứt một tơ vương .
Chàng qua chiều ấy qua chiều khác ….
Ô! Một người đi giữa đám tang.

 

*** (Vì bài thơ này, và chắc chắn vì báo Trăm Hoa xuất bản khoảng 55, 56, Nguyễn Bính trở thành nạn nhân trong vụ Nhân Văn-Giai Phẩm. Người ta giải mã: “Chín năm đốt đuốc soi rừng” là chín năm đi kháng chiến, không dính dáng gì đến đám cưới ai cả, khi trở về Hà Nội thấy kinh thành rực rỡ màu đỏ, ám chỉ lá cờ cộng sản, lòng người yêu nước như tấm lòng tang chế, chứ không có đám tang nào hết!)

 


Hà Giang (tổng hợp)


Hà Nội những ngày cuối năm 1954 im lìm, ảm đạm giữa mùa Ðông lạnh giá.

Hà Nội những ngày ấy đã vắng hẳn một lớp người; thay vào đó là sự xuất hiện của những khuôn mặt lạ – đầu đội nón cối làm bằng nan tre, chân mang dép “Bình Trị Thiên.”

Bốn thủy thủ của chiến hạm USS Bayfield cầm biểu ngữ đón chào người dân di cư lên tàu vào Nam tại Hải Phòng, 3 Tháng Chín, 1954. (Hình: US Navy Department)

Không còn những tiếng guốc reo vui, người Hà Nội giờ đây rón rén rỉ tai nhau về những “chính sách” mới được ban hành. “Cán bộ” ngập tràn đường phố, nhìn mọi người với cặp mắt soi mói, dò xét. Chiếc áo dài duyên dáng và khăn san thướt tha của thiếu nữ Hà Nội cùng những khuôn mặt tươi cười đột nhiên biến mất, thay vào đó là một loạt phụ nữ trong đồng phục mới, áo sơ mi, quần đen, và nét mặt đăm chiêu khép kín.

Lịch sử đã sang trang!

(more…)

 

SÀI GÒN – Đứng nhìn cảnh những hàng cây cổ thụ trước nhà hát thành phố bị đốn hạ, dọn dẹp lấy đất cho việc xây nhà ga tàu điện ngầm đang làm dư luận người dân thành phố Sài Gòn đắng lòng.

 

Tan tành đài phun nước, trái tin khu trung tâm Sài Gòn ở giao lộ Nguyễn Huệ- Lê Lợi.(Hình: Phan Chánh/Người Việt)

 
Ở một đất nước mà chính quyền độc tài tự cho phép mình muốn làm gì thì làm, bất cần hỏi, bất cần biết ý dân, việc thay đổi hay phá hỏng di sản cảnh quan, kiến trúc của một đô thị như Sài Gòn là thứ độc tài khinh dân.

 

Các công trình như Công viên Lam Sơn trước nhà hát thành phố, cây xanh hai bên công viên, đài phun nước ở giao lộ Lê Lợi – Nguyễn Huệ, vòng xoay Quách Thị Trang, tượng đài Trần Nguyên Hãn… sẽ lần lượt được di dời giải tỏa.

(more…)

Hướng Về Hà Nội

Posted: July 23, 2014 in Thời sự
Tags:

Trần Mộng Lâm

War In Vietnam.

Tôi xa Hà Nội tính đến nay đã được 60 năm.

Tôi còn nhớ rõ những cảm nghĩ của mình trước khi theo cha mẹ lên máy bay vào Miền Nam. Ba anh em chúng tôi rủ nhau đi thăm thành phố một lần cuối. Khi đó tôi mới 12 tuổi nhưng cũng đủ hiểu biết để ý thức được rằng mình sẽ không còn có dịp nhìn lại Hà Nội một lần nữa. Tôi nhìn những quán nước ở bên bờ Hồ Hoàn Kiếm, nơi tôi có thể đi bộ ra chơi mỗi ngày, uống nước chanh hay bắt ve sầu vì nhà tôi ở ngay phố Hàng Hành. Tôi nhìn lại Nhà Hát Lớn, những rạp Ciné mà ở đó tôi say mê xem những cuốn phim đầu tiên của bộ phim Người Dơi nổi tiếng sau này (Batman), hay cuốn phim Samson Dalila rất là vĩ đại mà tôi phải cực khổ sắp hàng mua vé. Tôi nhìn lại ngôi trường Nguyễn Trãi thân yêu, nơi nơi tôi vừa hoàn thành năm đệ thất, năm đầu tiên của trung học đệ nhất cấp. Tôi linh cảm rằng tôi sẽ không có dịp trở về thành phố này một lần nữa trong đời.
(more…)

Kỷ Niệm 60 Năm Di Cư

Posted: July 21, 2014 in Tùy bút, Thời sự
Tags:

Nội những ngày Tháng Tám, 1954 là khoảng thời gian mọi người đều bối rối, tất bật, và hoang mang với những gì sắp xảy đến. Còn tôi, người viết bài này, khi ấy còn là một chú bé mới lớn, đủ để biết được nhiều chuyện nhưng chưa thể cảm nhận và suy nghĩ về nhiều việc khác.

 

 

Ngã 5 trung tâm thành phố từ hồ Hoàn Kiếm đến phố Hàng Ðào không còn nhộn nhịp sau ngày Hiệp Ðịnh Geneva 20 Tháng Bảy, 1954. (Hình: Hà Tường Cát)

Tôi nhớ rằng hiệp định đình chiến ký kết ngày 20 Tháng Bảy ở Geneva không được đón mừng như sự khởi đầu của một giai đoạn hòa bình. Từ nhiều năm, tiếng “đại bác đêm đêm vọng về thành phố” đã là chuyện bình thường không làm mấy ai quan tâm lo lắng. Hệ thống đồn bót do quân đội Liên Hiệp Pháp thành lập làm vòng đai bảo vệ vùng đồng bằng sông Hồng, có thông lệ bắn yểm trợ lẫn cho nhau bằng ít phát trọng pháo vu vơ ngay cả khi không bị tấn công, mà chỉ nhằm mục đích răn đe đối phương hay tạo sự an tâm cho đơn vị bạn.

(more…)

Lâu lắm chúng ta mới có một đề tài thích thú, là việc Trung Quốc kéo giàn khoan Hải Dương-981 ra khỏi lãnh hải đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam. Có điều gì đáng chú ý nhất quanh tin này?

Trung Quốc quyết định rời giàn khoan Hải Dương 981 về bờ biển gần đảo Hải Nam (DR)

 

Lý do thô thiển

Trước hết, Trung Quốc đã kéo giàn khoan bất hợp pháp này ra khỏi lãnh hải chủ quyền của Việt Nam trước thời hạn họ đặt ra là 15 tháng 8. Trung Quốc nói vì lý do bão tố, nhưng lý do đó không đứng vững vì giàn khoan nước sâu như vậy đã được thiết kế để chống mọi loại bão tố dù có mạnh hơn bão Thần Sấm vừa tàn phá Philippines.

Trung Quốc lại nói đã hoàn thành kế hoạch thăm dò và tìm thấy có nguyên liệu ở dưới thềm lục địa, nên kéo giàn khoan ra để phân tích các dữ liệu đã thu thập được, hầu chuẩn bị giai đoạn kế tiếp. Lý do này mới nghe có vẻ hợp lý, nhưng vẫn không phải lý do thực sự, bởi vì nhiều chuyên gia quốc tế về khai thác dầu khí đã cho biết khu vực đó không có nguyên liệu, nếu có thì trữ lựong cũng không đáng khai thác, và Trung Quốc hiển nhiên phải biết trước về điều này, nhưng vẫn đem đặt giàn khoan vào đó.

(more…)