Việt Dzũng: Một chút quà cho Quê Hương

Posted: December 22, 2013 in Tùy bút
Tags:

Một phút tưởng nhớ…

Và một lời nguyện xin để từ biệt anh.

cutcaster-photo-100171563-White-Funeral-Flowers

Tin anh từ trần, bất ngờ và tang thương như một cơn sóng thần đánh vào tâm hồn của quá nhiều người ở lại – bạn bè anh, những người ái mộ anh, những đứa em tinh thần anh nặng tình hướng dẫn và còn nhiều nữa; thử hỏi ai đã không từng nghe qua “Một chút quà cho quê hương” để không biết Việt Dzũng là ai, và có những ai đã từng nghe qua mà không chảy hai hàng nước mắt? Đó, Việt Dzũng là thế, nhắc tên anh là nhắc đến một tình yêu dân tộc tha thiết, nhắc tên anh là nhắc đến một chuỗi dài của những đấu tranh, đòi hỏi tự do cho đồng bào tại quê nhà. Anh không cầm dao, súng nhưng anh đã làm nhà cầm quyền cộng sản khiếp sợ, và phải dành cho anh bản án tử hình vắng mặt khiến anh càng nung nấu lý tưởng phuc hưng. Anh không cầm dao, súng nhưng anh đã trở thành người lãnh đạo, lời anh kêu gọi không phải lệnh truyền nhưng biết bao nhiêu người đã nối gót anh. Nhưng nhắc tên anh không chỉ để nhắc đến môt con tim có quá nhiều khắc khoải, suy tư về vận nước, mà song song, quan trọng hơn, nhắc đến nguồn hy vọng, những lạc quan như anh đã viết “Rồi cũng có ngày ta về lại”, và lòng nhân ái để xây dựng một thế giới hòa bình như anh đã mơ trong “We’ll fly again”.
Vĩnh biệt anh, người chiến sĩ đã làm rung chuyển thành trì cộng sản bằng tình yêu quê hương, người nhạc sĩ thúc dục việc đấu tranh cho tự do bằng sự tự dấn thân và bằng một vũ khí không làm đổ máu nhưng sức công phá không thua súng đạn. Tiếng đàn anh, tiếng hát anh, lời nhạc anh sẽ là hành trang chiến đấu để tất cả có thể tiếp nối bước anh đi trên con đường tranh đấu cho tự do tại quê nhà.      BBT DK74Saigon

Thôi em đi nghen, Việt Dzũng

Trần Huy Sao
thương nhớ em, Nguyễn Ngọc Hùng Dũng

viet_dzung_3
Nhạc sĩ Việt Dzũng (1958-2013)

ai mà chẳng có lần đi
em thì trẻ quá chưa chi đi rồi !
mới vừa rổn rảng đó thôi
Bên Đời Hiu Quạnh(**) gọi hoài không nghe
thiệt Tình Như Cây Cà Rem
Dòng Cuồng Lưu vội cuốn em bạt ngàn
người về Thung Lũng Chim Bay
còn đâu tiếng Hát Cho Người Dân Oan
Tình Ca Nguyễn Thị Sài Gòn
Đứa Con Của Mẹ  không còn, Mẹ ơi !
gió đưa cây Cải về Trời
rau Răm ở lại xót Lời Kinh Đêm
Dấu Chân Của Biển chưa quên
một thời thương hải tang điền nhiễu nhương
Một Chút Qùa Cho Quê Hương
Ngày Con Về  mới nửa đường lại xa
Những Tình Không Là Trăm Năm
đời chưa tới tuổi yên nằm, vội đi
Dzũng bày chi cuộc chia ly
để anh không kịp nói gì cùng em
mới đây thôi buổi anh lên
gặp nhau rồi lại ngồi bên chụp hình
thằng em thiệt quá là tình
nụ cười hắn khiến cho mình nhớ thêm
Dzũng ơi em có thể quên
nhưng anh thì cứ nhớ em nhớ hoài
bây giờ em đã đi rồi
đi chi mà vội rứa Trời !. Trời ơi !…

anh giờ  nước mắt cạn rồi
thương em anh nhói đau lời trong Thơ…

Trần Huy Sao
San Diego, 20/12/2013
Nguồn: diendantheky.net

(**) những chữ nghiêng là tên nhạc phẩm của em trai, Việt Dzũng

Việt Dzũng và tôi

Nguyễn Khanh, GĐ ban Việt Ngữ
2013-12-24

 

Đúng hẹn, tôi có mặt tại Radio Bolsa. Lúc đó anh Khúc Minh cũng vừa từ phòng thu âm bước ra, đi đàng sau là chị Minh Phượng. “Dzũng hôm nay bịnh không đi làm”, chị Minh Phượng bảo, “cũng không thấy nó gọi nên em không biết sức khỏe thế nào rồi. Hôm nay anh Khanh phải làm việc một mình”. Chị vừa nói xong, anh Khúc Minh bảo thêm “tôi thấy Dzũng nó bị bịnh nhiều lắm ông Khanh à” đi kèm với câu “sức khỏe không tốt, nó cứ phải nghỉ hoài à”.

Chuyện Việt Dzũng thỉnh thoảng phải nghỉ bệnh không thể đi làm là điều tôi được nghe chính anh nói hồi tháng trước, khi hai anh em đứng hút điếu thuốc lá trước khi chia tay nhau. “Sức khỏe của em lúc này yếu lắm anh”, Dzũng vừa nói vừa nhìn tôi. “Việc làm thì quá nhiều, việc muốn làm thì chưa đi được bao xa”. Anh hít vội một hơi thuốc, đưa tay búng tàn ra bãi đậu xe, bảo tiếp “anh em mình còn quá nhiều việc phải làm, em không biết mình có làm được hết hay không”.

Tôi gặp Việt Dzũng lần đầu tiên hồi năm 1981 ở Washington D.C., lúc anh lên tham gia cuộc biểu tình kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ và thế giới mở rộng vòng tay đón thuyền nhân Việt Nam. Lúc đó anh đã là một nhạc sĩ nổi tiếng với những bản nhạc mà người Việt trong và ngoài nước ai nấy đều thuộc lòng, còn tôi chỉ là một anh sinh viên sửa soạn ra trường với ước mở trở lại nghề dậy học. Phải thú thật cả 2 anh em không ai chú ý đến ai, chỉ bắt tay chào hỏi cho có lệ, và chính sau này cả Dzũng lẫn tôi đều nhiều lần bảo với nhau “không ngờ anh em mình lại làm việc chung với nhau được 30 năm”.

Điều giúp anh em chúng tôi gắn bó với nhau ngay từ lúc đầu là chuyện Dzũng học Đại Học Nebraska, “trường nay tôi cũng nộp đơn xin học nhưng họ không cho học bổng, bắt đóng tiền nặng quá nên tôi đầu hàng”. Tôi còn nhớ Dzũng hỏi “tại sao anh lại chọn Nebraska”, tôi trả lời lúc vừa chân ướt chân ráo đến Mỹ, “nghe nói trường nổi tiếng là trường phải có hội football lớn, và Nebraska nằm trong tiêu chuẩn quan trọng đó”. Dzũng hỏi lại “thế anh có biết football không?”. “Biết chứ nhưng không nhiều, chỉ biết sơ sơ thôi”. Nói xong cả hai anh em cùng phá lên cười.

Tối hôm đó ở nhà anh Nguyễn Lương Sơn, tôi may mắn được nghe Dzũng và chị Nguyệt Ánh cùng cất tiếng hát những bản nhạc viết về thuyền nhân cho đến những bài ca tranh đấu mang nội dung nhắc nhở những người may mắn đến được bến bờ tự do đừng quên những người không may còn ở lại, nhắn nhủ những người đã đi định cư đừng quên số phận của những người đang trên đường vượt biển hay đã đến được trại tỵ nạn. Không ai nói với nhau một lời, cả nhóm đều hiểu mỗi bài hát anh và chị Nguyệt Ánh cất lên là mỗi bài hát đánh thức lương tâm của con người, anh em chừng chục người chỉ biết lặng im ngồi nghe, hết người này đến người khác đưa tay vội vàng chùi nước mắt trong căn phòng ngập khói thuốc lá. Cũng tối hôm đó, may mắn được ngồi cạnh chị Nguyệt Ánh và anh nên tôi được nghe hai người bàn chuyện cùng nhau đi một vòng nước Mỹ và các châu lục khác. Kể từ hôm đó, người Việt tỵ nạn bắt đầu nhìn thấy chị Nguyệt Ánh và Việt Dzũng trên sân khấu.

Phải hơn một chục năm sau ngày gặp nhau, anh em chúng tôi mới có dịp thật sự làm việc chung với nhau. Khởi đầu là ở Little Saigon Radio, khi anh Nguyễn Hữu Công gọi điện thoại nhờ tôi làm thông tín viên tại thủ đô, “người làm việc chung với cậu là Việt Dzũng”, anh Công cho tôi biết. Thật tình lúc đó tôi ngần ngại vì dù đã biết nhau nhưng ở quá xa, làm sao có thể ăn khớp với nhau được, và lại tôi ngại làm việc với những người nổi tiếng lắm. Tôi nêu chuyện này với anh Công, anh trả lời “cậu cứ yên trí đi, Dzũng nó khéo lắm, biết đủ chuyện để có thể tán với cậu trên đài”.

Lời nói với giọng đầy tự tin của anh Công giúp tôi thêm can đảm để nhận lời, bắt nhịp cầu truyền thanh nối liền miền Đông và miền Tây của nước Mỹ. Cũng phải nói luôn chính cái “khéo” của Dũng giúp tôi trình bày vấn đề lưu loát hơn, và cũng nhờ Dzũng đưa ý kiến “anh em mình làm thêm chương trình thể thao hàng tuần chuyên bàn cá độ cà na” giúp tôi thật sự trở thành người miền Đông được thính giả miền Tây biết đến. Có lần tôi bảo với Dzũng “anh em mình làm việc với nhau mỗi ngày nhưng chương trình football là chương trình được thính giả biết đến nhiều nhất”. Dzũng cười, bảo “không phải như vậy đâu anh. Chương trình nào thính giả cũng thích cả, chính trị hay thể thao thính giả đều thích như nhau, miễn là mình làm việc tận tâm, giúp họ nghe một bản tin quan trọng như đừng quá căng thẳng”.

Làm việc với nhau ở Little Saigon Radio được vài năm thì Dzũng cùng với một số bạn bè quyết định lập đài riêng mang tên Radio Bolsa, tôi được rủ sang làm việc chung. Ngày phát thanh đầu tiên của Đài không có tôi, gần một tuần lễ sau tôi mới góp tiếng. Tôi còn nhớ sau bản tin ghi từ D.C. về California, Dzũng gọi cho tôi để nói lời cám ơn, kèm theo đó là lời nhắn nhủ “anh đừng bỏ tụi em nghe”. Câu nói chân tình đó của Dzũng là một trong những động lực thúc đẩy tôi liên tục làm việc mỗi ngày với anh và với những anh em khác của Đài.

Giữa tháng 11 tôi có việc phải sang California. Lần nào cũng như lần nào, đã sang tới nơi thì bắt buộc phải ghé đài làm bản tin tại chỗ với Việt Dzũng. Cũng như thường lệ, chương trình tin tức vừa xong an hem chúng tôi cùng nhau ra bãi đậu xe hút thuốc lá. Hôm đó Dzũng bảo “năm nay là năm kỷ niệm 30 năm ngày anh em mình chính thức làm việc với nhau, đồng thời cũng là kỷ niệm 20 năm ngày anh em mình làm radio chung với nhau”. Tôi chưa kịp trả lời thì Dzũng bảo luôn “lần tới anh sang đây, em sẽ đưa anh đi nhậu. Anh thích nhà hàng nào cứ cho em biết, gọi tất cả anh em, bạn bè đi nhậu chung cho vui”. Thời điểm hai anh em đồng ý với nhau: khoảng một tuần trước Lễ Giáng Sinh cho tới Tết Tây 2014, đồng ý hôm đó sẽ làm bản tin tổng kết cuối năm 2013 và sau đó “đi nhậu”.

Đúng hẹn với Dzũng, tôi xuống Orange County vào ngày thứ Năm, sáng hôm sau (thứ Sáu 20 tháng Mười Một), tôi ghé Đài không thấy Dzũng. Ngồi làm bản tin lúc 9 giờ 40 với chị Minh Phượng vừa xong thì thấy Cô Nhung -mẹ Dzũng- bước vào, tay xách theo 2 túi quà “bác mua tặng cho mấy đứa”. Tôi nghe rõ Cô Nhung hỏi mọi người “thế thằng Dzũng đâu” vì chính Cô cũng không biết Dzũng ốm nằm ở nhà. Đưa quà xong, đứng lại nói chuyện chừng vài phút thì Cô ra về, bảo với tôi “Cô về ghé nhà thăm em nó”, bảo thêm “lúc này nó hay mệt lắm anh ạ, hệ thống miễn nhiễm yếu lắm. Thế nào Cô cũng bảo với em nó là có gặp anh Khanh”.

 

Rời Radio Bolsa, tôi ghé qua thăm một số bạn bè quen cũ nói dăm ba câu chuyện rồi lại lên xe định ghé một tiệm ăn nào đó kiếm khúc bánh mì gặm cho đỡ đói. Đi chưa tới nơi thì điện thoại reo, chị Minh Phương khóc òa báo tin “Dzũng chết rồi anh Khanh ơi, anh chạy ngay vào nhà thương đi”.

Tôi sững sờ khi nghe tin mình không bao giờ muốn nghe. Không tin chuyện đó lại xảy ra vì chỉ 2 ngày trước đó anh em chúng tôi còn làm bản tin ngày thứ Tư, cũng không ngờ chỉ trong chớp nhoáng mà mình mất đi một người bạn, một người em, một đồng nghiệp đã gắn bó với nhau trong suốt mấy chục năm trời. Tôi bỗng dưng nhớ lại có lần bảo với Dzũng “ai cũng nói gặp nhau 1 lần đã là may, làm việc với nhau một ngày đã là quý, ít người có cơ hội làm việc với nhau mấy chục năm như anh em mình”. Nghe vậy Dzũng cười trả lời “tại anh em mình có duyên với nhau”, kể thêm “rất nhiều người hỏi em là anh em mình có soạn bài trước hay không mà tung hứng ăn khớp quá. Em trả lời không thì họ không tin, nên cuối cùng em bảo là có duyên nên anh với em mới tung bắt nhịp nhàng được như thế”.

Vừa lái xe vào nhà thương, tôi vừa nghĩ đến những câu chuyện Dzũng và tôi trao đổi với nhau trong suốt 30 năm qua, nhớ lại ngày đầu tiên khi gặp nhau ở Virginia và lần cuối cùng đứng nói chuyện với nhau ở California. Nhớ như in ngày đầu thấy Dzũng chống cặp nạng hút thuốc lá Kool, bây giờ cặp nạng vẫn còn, dáng người mập hơn, thuốc lá thì đã đổi sang thành Salem Light hoặc những loại thuốc lá bạc hà khác, nhớ có lần vừa hút thuốc vừa ho, Dzũng than “em hút thuốc nhiều quá nên cứ ho hoài”. Thương người bạn mình, tôi nói đùa “tôi có biết mấy cô cả đời không bao giờ hút thuốc nhưng chỉ vì lỡ dại hôn đứa hút thuốc nên mấy cô đó cũng thúng thắng ho đấy”. Nghe tôi nói xong, Dzũng cười vang ầm cả phòng, bảo “ông anh này thiệt tình…”, và tiếp tục… hút thuốc.

Tôi cũng nghĩ đến những gì Dzũng đã tận tụy làm cho mọi người -trong đó có tôi-, và những bản nhạc anh viết chạy thật nhanh trong đầu tôi, trong đó có những bản tôi may mắn được ngồi nghe anh vừa đàn vừa hát. Đó là những bài hát Dzũng đã viết cho chúng ta và tất cả chúng ta đều đã từng hát với nhau hay hát cho nhau nghe những bản nhạc đó. Tôi cũng nhớ đến bản nhạc rất quen thuộc của anh mà tôi và mọi người đều quen thuộc lẫn yêu thích nhất là bản “Một Chút Quà Cho Quê Hương”. Mãi đến khi anh mất rồi, tôi mới chợt hiều chính anh là “món quà” quý báu nhất của quê hương.

Tôi cũng tin rằng tất cả chúng ta đều đã có “duyên” được nghe anh hát, được hát nhạc của anh, được nhìn thấy anh đứng trên sân khấu làm MC, được nghe anh nói chuyện. Từ “duyên” sang “nợ”, tôi tin tất cả chúng ta đều nợ Dzũng một lời cám ơn, cám ơn anh đã dành hết những gì anh có cho chúng tôi. Đáng lẽ lời cám ơn đó chúng ta phải gửi đến anh từ lâu, nhưng bây giờ vẫn chưa muộn.

Với cá nhân tôi, có còn điều gì để nói về Dzũng hay không? Còn nhiều lắm. Tôi không bao giờ quên cứ mỗi lần không hài lòng về tôi, Dzũng chỉ bảo “anh chơi như vậy thì anh chơi với ai?”. Dzũng à, Dzũng bảo anh Khanh “đừng bỏ tụi em”, bây giờ Dzũng bỏ anh em mà không nói cả lời chia tay. Đã thế, Dzũng còn hẹn anh Khanh xuống đây làm một chầu nhậu đánh dấu 30 năm làm việc chung, chầu nhậu đó sẽ không bao giờ có chỉ vì không còn Dzũng.

“Dzũng chơi như vậy thì Dzũng chơi với ai?”.

Tiếng hát Việt Dzũng trong CD VietCatholic: Kinh Hòa Bình
Kim Long / VietCatholic12/22/2013

Nhấn vào đây nghe bản nhạc Kinh Hòa Bình, sáng tác của Kim Long, với tiếng hát Việt Dzũng, trong dĩa CD do VietCatholic thực hiện.Việt Dzũng là một trong những thành viên tiên khởi Đoàn Nghệ Sĩ Công Giáo do LM Văn Chi và LM Trần Công Nghị sáng lập tại Hoa Kỳ. Anh luôn luôn có mặt giúp vui trong những buổi văn nghệ lớn của Công Giáo Việt Nam. Năm 2003 khi người Công Giáo Việt Nam Hải Ngoại tổ chức Đại Hội Niềm Tin ở Roma, Việt Dzũng là người huy động các ca nhạc sĩ Công Giáo khắp năm châu về Roma trình diễn Đại hội Văn Nghệ.

Việt Dzũng là tác giả của nhiều ca khúc được đồng bào hải ngoại yêu mến, như “Chút Quà Cho Quê Hương,” “Lời Kinh Ðêm,” “Mời Em Về”…Việt Dzũng là một người đa tài và có lòng với cộng đồng tị nạn hải ngoại. Anh cũng là một nhà báo, là xướng ngôn viên của các đài phát thanh tại nam California, như Little Saigon Radio (1992-1996), Bolsa Radio từ 1996 đến nay.

Trong các sinh hoạt cộng đồng, Anh luôn hoạt động tích cực, đấu tranh cho các vấn đề tự do, nhân quyền cho Việt Nam.

Chương trình tang lễ Việt Dzũng

Thứ Sáu, 27-12:
– 4-5 PM Lễ phát tang ​ tai Peek Family Colonial Funeral Home,7801 Bolsa Ave, Room #1, Westminster, CA 92683- (714) 893-3525​
– 5-8 PM thăm viếng linh cữu Viet Dzũng​
– Từ 8 PM Đài SBTN làm lễ vinh danh, tưởng niệm V​iệt Dzũng tại Tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ:​ 14180 All Amrican Way, Westminster CA 92863​.

Thứ Bảy, 28-12:
– Thăm viếng suốt ngày từ 8 AM -8 PM

Chúa Nhật, 29-12:
– Thăm viếng từ 8:AM – 5PM

Thứ Hai, 30-12:
– 7​:30AM – 8​:30AM Lễ tại nhà quàn ​ ​Peek Family Colonial Funeral Home,7801 Bolsa Ave, Room #1
– 9:30 AM di quan tới nhà thờ Thánh Linh (Holy Spirit):17270 Ward St., Fountain Valley, CA 92708​
– Sau ​thánh ​lễ – lễ di quan (linh cữu) tới Nghĩa trang ​Good Shepherd Cemetery, 8301 Talbert Ave, Huntington Beach, CA 92605, (714) 847-8546​

https://www.youtube.com/playlist?list=PLuUrrk8zYVhNtqr74OB6lIqN2EmLHXoc0&feature=em-share_playlist_user

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s