Những dòng sông tuôn tràn Biển Cả (1)

Posted: November 5, 2011 in Hồi ức
Tags: , , ,

Dù chưa có đủ thời gian để thu thập lại các hình ảnh và thư từ của bạn bè thân thiết từ Lớp Dược Khoa 74, nói về ký ức của những hành trình tìm Lẽ Sống với việc băng rừng hoặc vượt biển, nhưng qua lời kể lại của các bạn và thân nhân, người viết muốn nhắc đến một vài mẫu chuyện nhỏ để lần tìm giải đáp cho câu hỏi Tại Sao vẫn đang bị những Quyền Lực ra sức bẻ cong.

Ngoại trừ Mỹ Xuyên, Thu Đơn, N. Quang Tuấn và N. Quang Quyền được may mắn đến bến bờ tương đối bình yên, người viết nhớ nhiều nhất đến mẫu chuyện của Thọ. Từ một sinh viên xuất sắc tiêu biểu, nghiêm nhưng không buồn, rất được gia đình cưng chiều, lại đang mang một mối tình dược khoa thơ mộng và tinh khôi bậc nhất trong đám, trải suốt từ Đại lộ Cường Để đến Phố Áo Dài Sàigòn. Thế rồi đến một ngày, Thọ cũng phải quyết định ra đi, lên đường băng rừng vượt biên, bỏ lại tất cả… Không may mắn như  các bạn khác, thoát được công an nhưng Thọ lại bị quân Khmer Đỏ bắt khi gần tới biên giới. Điều đáng nhớ là trong thời gian bị bắt, lúc nào Thọ cũng bị một thiếu niên khoảng 12 tuổi, cứ chỉa súng AK 47 canh chừng, dẫn xuống suối bắt gánh nước và leo lên cây me để hái lá cho chúng nấu canh chua!

Các bạn thử tưởng tượng xem, giữa trùng điệp núi rừng hoang vu sâu thẳm, chỉ một lát cò…

Sẽ xin tuần tự kể lại những mẫu chuyện nhỏ từ các bạn thân về những hành trình vượt biên thời đó trong những tháng ngày sắp tới.

Nay xin chép lại cho các bạn ở đây một cô đọng suy tư của một thuyền nhân vượt biển đến Úc, cùng lứa tuổi của chúng ta, với đứa cháu gái 2 tuổi chết trên tay trong chuyến vượt biển, một vị lãnh đạo của Giáo Hội Công Giáo Úc Đại Lợi, giám mục gốc châu Á đầu tiên trong lịch sử Úc Châu Nguyễn Văn Long:

Người ta thường nói lịch sử hay lặp đi lặp lại. Tôi thấy rằng những câu chuyện của nhiều người tị nạn muốn tìm nơi trú ẩn tại Úc hiện nay tương tự như của chúng tôi, những người tị nạn Việt Nam trốn thoát khỏi gông cùm và sự khủng bố của chủ nghĩa Cộng sản trong các thập niên 1970 và 80. Chia sẻ câu chuyện của tôi với các bạn, tôi muốn tạo cho họ một tiếng nói; bởi vì với vị trí của tôi, tôi coi đó là một quyền lợi và nghĩa vụ đạo đức để vươn tới với những người đồng cảnh ngộ tị nạn đang tìm kiếm tự do và các giá trị nhân bản.


Tôi xin phép được đưa các bạn trở lại với một chút ký ức – ít nhất là cho những người lớn tuổi đủ để nhớ lại. Chiến tranh Việt Nam: vâng, một cuộc chiến hiện thực, đầy bạo lực và kéo dài nhất và đồng thời cũng là cuộc chiến gây tranh cãi và chia rẽ nhất còn khắc ghi sâu đậm trong tâm trí chúng ta. Ai có thể quên được những hình ảnh kinh hoàng của cuộc chiến đó đã được chuyển tiếp tới màn ảnh truyền hình của chúng ta mỗi ngày? Ai có thể quên được các cuộc biểu tình trên đường phố trong các thành phố và tại các cơ sở của các trường đại học của chúng ta? Đó là một cuộc chiến mà chúng ta không thể đương đầu, thậm chí sau nhiều năm tiến hành và chiến đấu, cuối cùng bị bỏ rơi và sau đó là sự thất bại bi thảm.   

Nhưng sự thật có thói quen tiết lộ chính nó trong một nhận thức muộn màng. Khi vào cuối cuộc chiến, chính xác là ngày 30 tháng Tư năm 1975, hàng triệu người tị nạn Việt Nam đã đổ xô ra biển để trốn thoát khỏi chế độ cộng sản, người ta bắt đầu hiểu lý do tại sao cuộc chiến đó đã phải được chiến đấu và kháng cự. Người Việt Nam là một dân tộc rất tự hào. Chúng tôi tự hào về di sản của chúng tôi có hơn 4.000 năm lịch sử tích lũy, chúng tôi tự hào về đất và biển của chúng tôi là một trong những nơi ngoạn mục nhất ở Á châu. Những ai trong các bạn đã từng đến Việt Nam sẽ đồng ý với tôi. Cuộc sống và số phận của chúng tôi được bén rễ sâu trong mảnh đất của chính chúng tôi. Chúng tôi chưa bao giờ được biết đến như là những người du canh du cư hoặc di dân. Chưa bao giờ trong lịch sử thăng trầm lâu dài của chúng tôi đã có một cuộc di tản hàng loạt như vậy ra khỏi mảnh đất của chính mình. Chưa bao giờ, ngay cả khi chúng tôi bị Trung Quốc xâm chiếm và đặt ách nô lệ trong một ngàn năm, ngay cả khi người Pháp đô hộ chúng tôi hàng trăm năm hoặc ngay cả khi người Nhật gây ra nạn đói làm hàng ngàn người chết trong đệ nhị thế chiến. Chế độ cộng sản đã vượt trên tất cả các chế độ đó với sự cai trị bằng khủng bố, đó là lý do lớn nhất, bi thảm nhất với cuộc di tản chưa từng có trong lịch sử của chúng tôi.

Tôi không ở đây để xem xét lại tất cả các điều tệ hại của chủ nghĩa cộng sản. Nó đủ để nói rằng cuộc di tản là một minh chứng cho mong muốn bất khuất được sống trong tự do và nhân phẩm trong mỗi con người. Chúng tôi, những người tị nạn Việt Nam và là những kẻ sống sót sau sự kiện bi thảm đó là nhân chứng sống cho tự do và các giá trị cơ bản của con người mà chúng tôi đã bị từ chối ngay trên đất nước của chúng tôi. Thưa các bạn, đó là lý do chúng tôi chấp nhận nguy cơ bị các lính canh cộng sản bắn giết, bị đói khát nhiều ngày, bị hải tặc cướp và hãm hiếp, và cuối cùng phải bỏ mạng trên đường vượt biển tìm tự do như hàng trăm ngàn đồng bào của chúng tôi. Chúng tôi muốn nói với thế giới rằng tự do thật đáng giá để tranh đấu. Chúng tôi muốn bộc lộ sự ngây thơ và gian dối của một điều không tưởng về cộng sản mà nó chỉ có thể tồn tại trong lý thuyết hay trong một thế giới cả tin, nhưng đã là một địa ngục thực sự cho chúng tôi trong thế giới hiện thực. Chúng tôi muốn thừa nhận sự hy sinh và dũng cảm của các chiến sĩ của chúng tôi. Các cuộc chiến tranh luôn luôn gây tranh cãi và chia rẽ, nhưng như những gì chúng ta đang quan tâm, không có gì đáng kính hơn so với sự đấu tranh cho người dân Việt Nam, cho tương lai của họ thoát khỏi chế độ độc tài, cho công lý và tự do. Cuộc chiến đó trước đây và hiện nay không bao giờ là vô ích.

(xin xem tiếp Phần 2)


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s