Biển Sóng

Posted: April 30, 2018 in Hồi ức

Tháng Tư Đen

Văn tế nạn nhân bị thảm sát Tết Mậu Thân

Huy Phương

Huế tan hoang sau khi Việt Cộng mở cuộc tấn công vào Tết Mậu Thân 1968. (Hình: Getty Images)

Trước anh linh liệt sĩ,
vị quốc vong thân
Trong khung cảnh trang nghiêm,
hương trầm phảng phất
Quần tụ nơi đây các chiến hữu,
cán chính, quân dân
Xin cúi đầu tưởng niệm đến người đã khuất.

Read the rest of this entry »

Hỏi Hoàng Phủ Ngọc Tường: “Ai là ‘Quân nổi dậy’?”
Nguyễn Văn Lục

Nguồn  DCVOnline.net, ngày 14.2.2018

http://dcvonline.net/wp-content/uploads/2018/02/641156062-797x1024.jpg

Cái này để dân Huế hỏi tội ông. Ai và những ai là quân nổi dậy ở Huế? Thưa ông Hoàng Phủ Ngọc Tường?

Cách đây gần 3 năm, ngày 16/9/2015, cũng trên DCVOnline.net này, tôi đã viết một bài với nhan đề “Trường hợp Hoàng Phủ Ngọc Tường” để cho thấy rằng: một mặt ông khẳng định ông không có mặt ở Huế trong dịp tết Mậu Thân qua bài phỏng vấn của Thụy Khuê nhân dịp ông đến Paris (“Nói chuyện với Hoảng Phủ Ngọc Tường về biến cố Mậu thân Huế”, RFI, 12 tháng 7, 1997). Nhưng năm 1982, trên đài truyền hình WGBH– TV ở Boston của Mỹ trong chương trình “Vietnam: A Television History” đoạn “Tet, 1968; Interview with Hoang Phu Ngoc Tuong” ông đã xác nhận ông có mặt ở Huế và nói như với tư cách một người đại diện chính quyền cộng sản.

Read the rest of this entry »

The battles of 1968 are long over. But the struggle to confront the truth goes on

 

dragon statue
A new dragon statue guards the Citadel in Hue, seized by northern forces during the 1968 Tet Offensive but then recaptured in some of the fiercest combat of the Vietnam War. (Binh Dang)
SMITHSONIAN MAGAZINE | SUBSCRIBE

A few years ago, a French-German TV crew visited my home in Hanoi for an interview on how Vietnam had changed since the end of the war with America. We talked of postwar problems, the people’s achievements, the old and new generations of leaders, and the country’s aspirations. We also talked of history, of course.

At one point, our conversation veered toward the events surrounding the Tet Offensive, in January 1968. It took but a few seconds for the government media minder, an official of the foreign ministry, to stop us. Agitated, she told me to stay inside while she took the producer and reporter out to my garden, where she threatened to shut down the production if the subject was broached again, or even if we returned to the general topic of 1968.

Later, I told her about all the information on the war that was freely available: books, documentary films, television shows, photographs, articles, essays. I showed her Google listings. I tried to point out that the more she tried to suppress the information, the more that journalists would dig deeper.

I could barely hide my anger.

“You will not talk about that,” she kept saying. “You will not.”

image: https://public-media.smithsonianmag.com/filer/d9/9f/d99f31d8-33a8-4bb5-8e6b-d707b3e7a9ab/janfeb2018_m11_vietnamphotoessay.jpg

Vietcong guerrillas

Vietcong guerrillas occupied Hue’s Vy Da section and targeted civilians for prison or execution. (Binh Dang)

Fifty years after the fact, the Tet Offensive is recognized as the pivotal event in the pivotal year of the war—a military loss for North Vietnam but a political victory, as the shock of the attack began to turn American public opinion against the conflict. Breaking a truce that was supposed to allow the warring sides to celebrate Tet, or the Lunar New Year, communist leaders sent tens of thousands of soldiers and Vietcong guerrillas into cities and military bases all over South Vietnam, including Saigon, home of the U.S. Embassy. They believed they could take the Army of the Republic of Vietnam and its U.S. allies by surprise, and inspire a general uprising that would overthrow the government of the south. They succeeded in the first mission but failed in the second. They sustained heart-stopping losses—the U.S. reported 40,000 enemy casualties—and quickly ceded whatever ground they’d taken.

But not in Hue, the former imperial capital, in central Vietnam. The battle for Hue ground on for 26 days, and proved to be one of the bloodiest of the war. The dead among northern forces numbered 5,000 or more; the Americans and South Vietnamese suffered more than 600 dead and almost 3,200 wounded. In Vietnam today, this event is described in heroic terms, and the state propaganda machine still goes into overdrive to celebrate it every few years.

But of a massacre of thousands of Hue civilians? Not a word.

Shortly after the communists were driven out, people in Hue began to discover mass graves. South Vietnamese government television channels showed horrifying scenes of grieving families and unidentified corpses that had been hastily buried. Some were presumed to be the intellectuals and teachers, government cadres, civil servants and administrators who had gone missing during the communist occupation. Physical evidence showed that many of them had been tied, blindfolded and shot point-blank, or buried alive. No one knows exactly how many people were killed; several accounts put it at more than 3,000, most of them civilians. They died in a deliberate campaign by the communist forces to destroy Hue’s government. This massacre is deeply embedded in Western accounts of the battle for Hue but little-discussed in Vietnam. And yet, in what was, for the Vietnamese people, a civil war, the fratricidal nature of this event could not have been more stark.

This is what I had begun to tell the journalists about when the government minder cut us off.

**********

 

1_hue_opener_5_of_32_copy

An unrestored doorway in a Citadel palace destroyed by napalm during the battle of Hue. (Binh Dang)

In January 1968, my family was living in Da Nang, but to celebrate Tet we made the hour’s drive to my paternal grandparents’ house in Hue.

My father was the region’s civilian governor, and whenever we went to Hue we stayed in a gorgeous government guesthouse—a mansion, really, immaculately kept, with Art Deco arches and curves. I loved running back and forth in the corridors, on the terrace or in the many gardens.

On the first night of the Lunar New Year, January 30, we heard what we thought were firecrackers. The sound was actually gunfire. Bullets were flying in every direction. Flares occasionally lit the sky, but the grounds around our house were dark. We had no way of seeing that communist troops had surrounded us.

At two o’clock on the morning of January 31, they came into the house and took my father upstairs, along with other men they’d rounded up in the neighborhood.

They herded about a hundred of us, mostly women and children, into a neighboring basement. In the dark, my mother tried to keep my two sisters and me quiet. We were dazed and afraid. A communist soldier gave a lecture about coming as our “liberators,” “securing our city” and “driving out imperialist invading forces.” I was 9 years old; I could barely understand anything he said in his northern accent, but he seemed menacing. Until that night, the war had been something that happened in the forests and mountains or in villages far away.

It was two days before we were allowed to go back into the guesthouse. Mattresses and clothes littered the rooms, and the furniture had been thrown all over. Upstairs, my father was sitting on the floor with a number of other men. We huddled next to him, but we were so afraid we were unable to speak.

After just a few minutes, soldiers told us to leave. On the way out, we stole a look into my parents’ room. My father’s treasured books were on the floor, and the suitcases had been rifled through. Someone had cut a hole through my mother’s traveling jewelry box. We left empty-handed and returned to our basement prison with no idea of what was in store.

Two nights later, my mother motioned me toward the one tiny window in the basement. I climbed on the bed and strained to look out. The soldiers had lined up a row of men and tied their elbows behind their backs. After a while, they marched the men away. I saw my father among them.

 

map
(Smithsonian Magazine)

**********

A week later, the communist soldiers withdrew from the government house. South Vietnamese and American troops freed us and moved us to Hue University, by the bank of the Perfume River. The campus had been turned into a refugee center and makeshift hospital. From the sixth floor, I could see the fighting across the river. I also saw people with horrendous wounds brought into the various floors below. Most days we sat dazed on a straw mat while the adults gathered in corners for whispered conversations. After weeks of house-to-house fighting, the soldiers recaptured the Citadel, the heart of the old imperial city, on February 24.

When we managed to get back to Da Nang, our house was full of relatives who had also fled from Hue. We had no news about my father, and no way of finding any.

For the first year, we did not tell my grandfather that my father had been taken—we were afraid he would die of a heart attack. My mother went to the neighbors’ houses to cry so he wouldn’t find out.

Months later, news came about the mass graves. My mother went to Hue to look for my father, but the sight of the decaying and maimed corpses horrified her. She never went back.

image: https://thumbs-prod.si-cdn.com/myyce0YPCBcDjkXJu_6-KvpnpBc=/fit-in/300×0/https://public-media.smithsonianmag.com/amazon/amazon_image_acd3911c164ebb9b0fdc2e9e07cbe168611bfd4e.jpg

In the months and then the years following the Tet Offensive, we were terrorized by the thought that a communist victory anywhere in the south would mean more massacres, more people buried alive. It would be even worse than Tet ’68.

**********

That fear shaped my fate: As communist forces closed in on Saigon in 1975, my uncles arranged for me to go to the United States. Like my sister Dieu-Ha before me, I became one of millions of Viet Kieu—“overseas Vietnamese”—but my mother remained in Vietnam, stuck in the chaos that followed the communist victory that April.

image: https://public-media.smithsonianmag.com/filer/26/5f/265f7681-b9bd-427c-8ea6-37993dfd78c5/janfeb2018_m08_vietnamphotoessay.jpg

Kham Duc

A cow pasture in Kham Duc was, in May 1968, an airstrip for the emergency evacuation of a Special Forces camp under enemy attack. (Binh Dang)

While I spent my adolescence coming to grips with America’s abundance and frenetic energy, she was stripped of her job as the principal of a school and reduced to poverty. After moving into her sister’s house, in what had been renamed Ho Chi Minh City, she sometimes sold soup on the streets to support herself and my sister Dieu-Quynh, who proved to be mentally ill and would die too young.

In 1973, the leaders of the north and south signed the agreement that led to America’s exit from the war and began a prisoner exchange. One of those exchanged prisoners managed to smuggle out a letter to my mother. “I am lucky to be alive,” my father wrote. It was the first time in five years we’d had any word either from or about him. “I hope that you are able to take care of the children, a task that I am anxious to share with you.” It took four more years of searching for her to find out that he was being held in a remote area near the Chinese border. She set out to visit him, and discovered that he had been reduced to a thin old man. But his spirits seemed high.

He was released in 1980, after 12 years’ captivity without a trial. Four years later, the communist government allowed him and my mother to emigrate to the United States. I hadn’t seen him for 16 years, during which I had come of age, gotten a fitful education and set out on a haphazard path that would lead to a career as a radio journalist. When I met my parents at the airport in San Francisco, he was astonishingly healthy and sane. She was less sure of herself than I had remembered.

We spent many months rediscovering each other, but we moved backward in time, taking the most recent years first. We never talked of 1968; it was too overwhelming. He wrote about his prison years and published a book of poems he had composed in captivity—and kept in his memory until he left the country. He used one phrase as a preface: I suffer, therefore I am. He read the books and saw the documentaries about the Tet Offensive, but he said no more about it until he died, in 2000.

Despite all that history, I began to consider moving back to Vietnam. It was still my country, after all, and Vietnamese traditionally have a strong sense of place. I finally moved in 2006—to the city where my fathers’ captors had directed the war.

**********

I’ve made many new friends in Hanoi, young and old, but their curiosity about a Viet Kieu who came back from the United States has not extended to the details of my experience of the war. Some of them have lived and heard enough of it, and many had an equally traumatic time of it. Plus, Vietnam is a youthful country—the median age is 30 years. The majority of the people were born after the war, and long after 1968. So they are forward-looking; “integrating with the globalized world” is a national mantra.

In nightclubs and cafés, the music of Trinh Cong Son is still popular—the love songs, not the ones about the destruction of war. Those are, once again, banned. My friend Tran Anh Quan, an artist in his 40s who is rather critical of the government, often tells me I am obsessed with the past. “You don’t know what else the authorities hide,” Quan tells me. “We don’t even know the truth about what’s happening in our society today. Forget the past.”


201e19d53da3/janfeb2018_m02_vietnamphotoessay.jpg

janfeb2018_m02_vietnamphotoessay

In Tra Vinh province, young monks from Vietnam’s Khmer Krom ethnic minority perform their daily ablutions. Some Khmer Krom aided U.S. troops during the war; now, they fight what they see as persecution by the government. (Binh Dang)

Occasionally, I can. Then comes a moment like the time a real estate developer approached me with his business plan for Hue. “I want to redevelop the whole attitude there and change the tourist industry,” he told me. Hue certainly attracts a lot of tourists. Many come for a past far removed: They visit ancient royal tombs, the refurbished Citadel and the temples from the Nguyen dynasty, which lasted from 1802 to 1945. The tour guides tell all about that past, but they ignore the bullet holes pocking the walls of the buildings within the Citadel and elsewhere. No tourists are taken to the massacre grave sites, the way tourists are taken to the Khmer Rouge’s infamous “killing fields” in Cambodia.

I asked the developer about the ghosts in Hue—about the feelings among the people there who are living with the memories of the dead from 1968, about their feelings toward northerners like him. He had no idea what I was talking about.

After 50 years, I know my memories from that era will last my lifetime, but I wonder whether the national silence about 1968 will ever be lifted, and the anger I felt when I was negotiating with the government’s media minder still burns. Ultimately, she relented and allowed me to resume my conversation with the French-German team on camera. But I can find no record that the interview ever aired in Vietnam.

Recently an acquaintance of mine, the writer Bao Ninh, famed for his novel The Sorrow of War, pointed a finger at me and said: “You will. Write about it. You and me. We survived that Tet.” Sure, it was the American war, as Vietnamese remember it, and the Cold War was a big part of it. But the Tet Offensive and 1968 was us: We Vietnamese killed one another.

So now I think of the media minder: “You will not.” And I think of Bao Ninh: “You will.” One wanted me to honor a version of history written by the living, the winners. The other wishes me to honor the dead and their memories.

1968: A war, a year, a memory forever being buried and resurrected.

https://www.smithsonianmag.com/history/revisiting-vietnam-50-years-after-tet-offensive-180967501/

5we1e0

Trọn bộ ” GIẢI KHĂN SÔ CHO HUẾ ” theo dạng PDF file .
 Ròm đem từ bên Multiply qua .
http://nam64.multiply.com/journal/item/5475/5475?replies_read=7 

Chương 1
Những giờ đầu tiên

==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca.pdf

Chương 2
Nhà thờ dòng Chúa Cứu thế

==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca Chương 2.pdf

Chương 3
Những mảnh vụn góp nhặt

==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca Chương 3.pdf

Chương 4
Qua một chuyến đò

==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca Chương 4.pdf

Chương 5
Hồi ký (1969)
Người ở Từ Đàm về kể chuyện

==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca Chương 5.pdf
Chương 6
Đi về trong lửa đạn==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca Chương 6.pdf

Chương 7==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca Chương 7.pdf

Chương 8
Đi về trong lửa đạn
==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca Chương 8.pdf

Chương 9

==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca Chương 9.pdf

Chương 10

Chuyện từ thành nội

==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca Chương 10.pdf

Chương 11
==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca Chương 11.pdf

Chương 12

Trở về ngôi nhà cũ

==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca Chương 12.pdf

Chương 13

Con chó giữa dòng

==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca Chương 13.pdf

Chương cuối
==> Dải khăn sô cho Huế Nhã Ca Chương 14 Chương kết.pdf

http://namrom64a.blogspot.com/2013/02/giai-khan-so-cho-hue-1969-nha-van-nha-ca.html

Nhân chứng vụ CS sát hại người dân Huế TẾT MẬU THÂN 1968

Bà Nguyễn Thị Thái Hòa là nhân chứng sống của cuộc tàn sát dân lành một cách dã man chưa từng có trong lịch sử VN của CSBV. Bà chính mắt chứng kiến ông nội và 3 người anh ruột và một người bạn học của anh mình bị sinh viên nằm vùng Hoàng Phủ Ngọc Phan sát hại.

C:\Users\Pham\Downloads\thai hoa.jpg

Tôi xin tường thuật lại chi tiết những cái chết đau thương của ông nội tôi, ba người anh, cùng một người bạn của họ, như là một nhân chứng còn sống sót sau tết Mậu Thân như là tiếng kêu oan cho gia đình tôi, cho linh hồn của những người thân trong gia đình, gia tộc tôi cách riêng, và cho những người dân Huế nói chung, thay cho tất cả những ai bị sát hại trong tết Mậu Thân 1968 bây giờ còn kẹt lại VN không có cơ hội để nói lên những oan khiên mà họ đã gánh chịu bởi Đảng Cộng Sản, và bè lũ tay sai khát máu giết hại dân lành vô tội như anh em Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Thị Đoan Trinh v.v…

Read the rest of this entry »

Vietnam_War_Ep6_t700

LM Nguyễn Hữu Giải

Trong đoàn người bị bắt từ nhà thờ Phủ Cam và bị thảm sát ở khe Đá Mài có ít nhất hai người trẻ may mắn trốn thoát. Bác sĩ Eljie Vannema có ghi lại tóm tắt trong sách mình (The Vietcong Massacre at Hue. Vantage Press, NY, 1976) một tường thuật về chặng đường thanh giá Khe Đá Mài của một một người vượt thoát, có tên là Lương. Tường thuật sau đây, cũng về đoạn đường thương khó đó, là của một (trong hai) nhân chứng đã trốn thoát. Tường thuật do linh mục Nguyễn Hữu Giải ghi lại.

Read the rest of this entry »

TẾT MẬU THÂN 1968

Posted: January 30, 2018 in Hồi ức

TẾT MẬU THÂN 1968

GS Nguyễn Lý Tưởng

 

Tết Mậu Thân là một hành động dã man, diệt chủng mà Việt Cộng đã để lại trong lòng mọi người dân, nhất là thân nhân của những người đã bị Cộng Sản thảm sát, chôn trong những nấm mồ tập thể, bắt đi mất tích hoặc thủ tiêu ở đâu đó không tìm được xác, điển hình là tại TP Huế và tỉnh Quảng Trị cũng như khắp nơi trên toàn miền Nam VN (tức lãnh thổ VNCH trước đây) là một nỗi kinh hoàng, một niềm uất hận nghẹn ngào, một món nợ mà con cháu phải đòi kẻ sát nhân phải trả bằng máu! Đã 40 năm qua (1968-2008), nhưng phía Cộng Sản không tỏ ra có một chút hối hận, không một lời xin lỗi trái lại chúng còn tổ chức kỷ niệm chiến thắng Mậu Thân. Một cuộc chiến thắng giữa những người có súng với người tay không, giữa một võ sĩ hạng nặng với một em bé trên võ đài!? Những người vô tội trong đó có các nhà tu hành, sinh viên, học sinh, những người buôn bán và cả những công chức nghỉ phép ở nhà ăn Tết với vợ con. Họ đã chấp hành nghiêm chỉnh chính sách 12 điểm của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, tự động trình diện học tập tại địa phương rồi họ bị đem đi thủ tiêu, chôn sống, giết tập thể hoặc mất tích không biết bị vứt xác nơi nào? Như thế mà gọi là chiến thắng được hay sao? Thật là mỉa mai. Chúng ta nhắc nhở cho mọi người “đừng quên Tết Mậu Thân”, nhắc nhở cho các thế hệ sau này đừng bao giờ tái diễn những hành động diệt chủng, dã man, tàn bạo như thế (không có một lý lẽ nào có thể giải thích, bênh vực, biện hộ cho hành động dã man của Cộng Sản trong Tết Mậu Thân..

Read the rest of this entry »

Diễn Đàn Trái Chiều

Posted: December 31, 2017 in Hồi ức

Source: Diễn Đàn Trái Chiều

Happy New Year 2018!

Posted: December 31, 2017 in Hồi ức

https://duoc74motthoidenho.wordpress.com/2011/12/26/m%E1%BB%99t-k%E1%BB%B7-ni%E1%BB%87m-kho-quen-tr%C6%B0%E1%BB%9Bc-th%E1%BB%81m-giang-sinh-2011/

Việt Nam Sử Liệu

Posted: December 26, 2017 in Hồi ức

 

Source: Căng thẳng Công giáo 2017: “Lỗi do chính quyền!”

Source: Vietnam court upholds jail term for blogger; US protests – ABC News

Nguyen Ngoc Nhu Quynh

Nguyen Ngoc Nhu Quynh, center, a prominent Vietnamese blogger, stands trial in south central province of Khanh Hoa, Vietnam, Thursday, Nov. 30, 2017. A Vietnamese appeals court upheld a blogger’s 10-year prison sentence for Facebook posts alleged to be anti-state propaganda, her lawyer said Thursday, in the second tough sentence imposed on dissidents in a week that drew a rebuke from the U.S government. Nguyen Ngoc Nhu Quynh was convicted in June of spreading propaganda by distorting government policies and defaming the Communist regime. (Tien Minh/ Vietnam News Agency via AP)

Nguyen Van Hoa at his trial in Ha Tinh, Vietnam, on Monday. He was convicted of spreading anti-state propaganda for producing videos and writing about protests over an environmental disaster.CreditCong Tuong/Vietnam News Agency, via Associated Press

Read the rest of this entry »

Như một nén hương lòng thắp lên để gửi lời tiễn biệt vị Giáo sư khả kính của bao thế hệ Dược Khoa VN.

Nguyện chúc hương hồn Cô nghỉ an trên chốn vĩnh hằng

Nhóm Dược Khoa 74 Saigon hải ngoại

Image result for flowers for funeral

 

 

Happy Thanksgiving 2017

Posted: November 21, 2017 in Hồi ức

Cầu chúc quý thân hữu xa gần một ngày lễ Tạ Ơn hạnh phúc và an bình.

Image result for happy thanksgiving

Mỹ và các đồng minh ở vùng Ấn Độ – Thái Bình Dương sẽ xác định lại an ninh khu vực ra sao?

 

wKh6nIrPh1ILlOacywOBvoSjdsHufeR0weuCjWGaxWLj9pb0nrIzHI_76-hFQtJHLy0Tdo1zCrSGElFfMfUkZRpCx9IHa0gK8-bqxw1jwbBsN__88t6UchIrSIhndWdpp8cBz3x0

 

Từ quan điểm của các mối đe dọa – cũng như các lợi ích – khu vực này rõ ràng là trận tiền và là trung tâm trong chiến lược an ninh toàn cầu của Mỹ.

 

James Jay Carafano

 

Ngay cả trước khi Trump bắt đầu chuyến công du Á châu của mình, hình dạng của sự chuyển biến đã bắt đầu tỏ lộ. Chính sách đối ngoại của chính quyền hiện nay sẽ đặt trọng tâm ngang bằng vào Âu châu và Trung Đông, nhưng Mỹ sẽ không chuyển trục ra khỏi khu vực Á Châu Thái Bình Dương.

 

Trong khi đó, khu vực này đặt ra nhiều thách thức hơn bao giờ hết. Một Trung Quốc đang chổi dậy và đang ngày càng gây ảnh hưởng đến hiện trạng; Bắc Triều Tiên vẫn om sòm như từ trước đến nay, và mối đe doạ khủng bố Hồi giáo xuyên quốc gia dường như luôn hiện diện. Phương cách giải quyết của chính quyền về những vấn nạn này sẽ tạo một bước tiến dài, hướng đến việc xác định vị thế của chúng ta trong vai trò quyền lực tại Á châu.

 

Một chút hỗn loạn tạo ra cơ hội. Mỹ có một cơ hội chưa từng có để định hình cấu ​​trúc an ninh trong tương lai của khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương (Indo-Pacific) và Trump có thể tận dụng cơ hội này. Read the rest of this entry »

LIÊN MINH CỜ ĐỎ 1

Sáng ngày 30 tháng 10, 2017 khi hai Linh mục Đaminh Phạm Xuân Kế, quản hạt Đông Tháp và Giuse Nguyễn Ngọc Ngự, quản xứ Đông Kiều được UBND xã Diễn Mỹ mời làm việc liên quan đến tài sản giáo dân Đông Kiều bị hủy hoại, thì bị uy hiếp bởi hằng trăm người thuộc “Liên Minh Cờ Đỏ” ngay trước cổng Ủy Ban.

Vì sao nhóm người dữ dằn với những hành vi kích động bạo lực, lại dám ngang nhiên lộng hành trước cơ quan chính quyền, mà các cơ quan chức năng lại không có động thái gì?

Điều này ắt không phải là ngẫu nhiên.

Read the rest of this entry »

Cuộc cướp chính quyền của Bolshevik vào năm 1917 nên là một dịp để hiểu rõ bản chất phi đạo đức và giả dối của chủ nghĩa Mác.

Source: Khi Tà Ác chiến thắng: 100 năm Cách mạng Tháng Mười Nga

lenin_gregg-678x375

 

Trung Quốc không còn có thể trông cậy vào sự tăng vuột về kinh tế như 20 năm trước đây để hỗ trợ cho việc nợ nần chồng chất hiện tại nữa.

Source: Vấn đề nợ nần của Trung Quốc sẽ còn kéo dài sau triều đại Tập Cẩn Bình

Vũ Linh

CHXHCN Cali Và “The Vietnam War”

…chạy khỏi Cộng Hòa XHCN Việt Nam, Để Qua Tỵ Nạn Tại… Cộng Hòa XHCN Cali…

Tiểu bang mà đại đa số dân tỵ nạn ta đang cư trú có thể sẽ thành một nước độc lập, tách ra khỏi Hợp Chủng Quốc Cờ Hoa, để thành nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghiã California. Đó là một chuyển động lớn có thể có hậu quả không nhỏ đối với dân tỵ nạn chúng ta.

Quý độc giả khoan khui rượu ăn mừng, cũng đừng vội bán nhà dọn đi tiểu bang khác. Càng không nên bắt chước vài người chống Trump trước đây, lớn tiếng đánh võ miệng, hăm dọa sẽ dọn đi khỏi tiểu bang nghe cho oai, để rồi khi chuyện xẩy ra thì lại bị bệnh ăn-trai-tơ “ủa tôi nói dzậy hồi nào?”. Chuyện đâu còn đó. Rất có thể câu chuyện ly khai sẽ thành sự thật, nhưng có lẽ phải đợi đến đời cháu hay chắt đích tôn của quý vị thì may ra mới thấy.

Read the rest of this entry »

00-630d4.jpg

https://phongtraogiaodan.com/a234/hoa-ky-dang-thua-tran-tai-bien-dong-ra-sao-

Hoa Kỳ đang thua trận tại Biển Đông ra sao?

Bill Bray

Thời gian chỉ một năm thôi mà có thật nhiều khác biệt.

Vào tháng 7 cuối mùa hè năm 2016, Tòa án Trọng tài Quốc Tế đã ra phán quyết  ủng hộ Phillippines trên cơ sở biện luận về Công ước Liên Hiệp quốc về Luật Biển đối với quần đảo Trường Sa và Bãi Scarborough. Phán quyết này đã dấy lên niềm hy vọng rằng Bắc Kinh sẽ phải giảm các hoạt động xâm chiếm kế tiếp của họ ở Biển Đông (nhưng phải biết rằng Trung Quốc từ ban đầu đã từ chối không tham gia vào vụ kiện này hoặc công nhận thẩm quyền của tòa án, nói gì tới việc chấp nhận phán quyết.)

Read the rest of this entry »


%d bloggers like this: